Thất thế-Đệ tam chương (Thượng)

Đệ tam thế (thượng): Ách nhi

Xin lỗi mọi người giờ mới post được, mấy hôm nay ta phải thi giữa kì a~~~~

Chương sau có H, và theo như ta lướt qua thì không phải chỉ có đóng cửa tắt đèn thôi đâu nhưng chắc cũng nhẹ thôi, tuy nhiên vì tình trạng report hiện nay ta cũng có chút sợ, mọi người nghĩ có nên có pass không? Nếu có, ta cam đoan pass sẽ dễ vô cùng!

Bản word của “Nhất hồ” mọi người đợi tới thời gian nghỉ lễ 30/4 nha~~~~

gvbcjqpk3

Mùa đông vừa về tới, nhìn bầu trời âm trầm ngoài cửa sổ, chỉ sợ ngày hôm nay có tuyết rơi.

Trong ngực có chút hoảng hốt, ta tại gia đình này lớn lên, đến nay, đã mười ba năm rồi, trong mười ba năm này, từ khi bắt đầu có ký ức về Kỳ Lân, ta liền lợi dụng tất cả các cơ hội xuất môn để tìm kiếm, thế nhưng, Kỳ Lân một chút tin tức cũng không có, cũng không biết hắn sống có tốt không, có thể hay không có người khi dễ hắn!

Ta đẩy cửa đi ra ngoài, quản gia ở phía sau ta ngăn lại: “Tiểu thiếu gia, ngài muốn đi đâu?”

Ta quay người lại hướng về phía hắn cười: “Lê bá, ta nghĩ muốn ra ngoài chơi một chút, rất mau trở về.”

“Na ngài phải cẩn thận, trời lạnh như vậy, chỉ sợ lập tức sẽ tuyết rơi, không nên ở bên ngoài lâu quá!”

“Đã biết!” Cũng may đây là thái bình thịnh thế, ta đã mười ba tuổi, cũng không phải tiểu hài tử, Lê bá lúc này mới cho ta một mình xuất môn, không giống trước đây, muốn ra ngoài còn phải lén lút!

Lửng thững đi qua phố, nhanh đến bờ sông, khóe mắt liếc tới một khối đen đen ngồi trong con hẻm, cước bộ vẫn không ngừng lại, đi qua vài bước, trong lòng không hiểu sao lại lưu tâm, na là cái gì?

Cũng lười xoay người, trực tiếp lùi vài bước rồi đi vào, liền thấy một tiểu hài nhi ngồi co ro trong hẻm nhỏ, quần áo rách nát, tóc rối tứ tung, hơn nữa, hai chân đỏ lòm!

Ta ở trước mặt hắn dừng lại nhìn chăm chú vào hắn, hắn cũng ngẩng đầu lên nhìn ta, khuôn mặt dị thường thon gầy, đôi môi bị nứt nẻ xanh tím do trời lạnh, chỉ có một đôi mắt tối tăm trong trẻo.

Tim đột nhiên đập nhanh hơn, ta ngồi xổm xuống, nhìn kỹ hắn, ngực một trận lại một trận kích động, chỉ muốn hô to, Kỳ Lân a Kỳ Lân, ta rốt cục tìm được ngươi!

“Ngươi thế nào lại ngồi ở đây? Có đói bụng không?” Ta ngồi xổm xuống hỏi hắn, hắn lắc đầu rồi gật đầu, “Vậy ngươi chờ, ta đi mua cái gì đó cho ngươi, đừng đi đâu a!”

Ta đứng lên, chạy thật nhanh, chạy đến đầu ngõ thì bất an quay đầu lại, bóng đen kia vẫn ngồi co ro, đè xuống sự phấn khởi của mình, hai tay hợp lại bên miệng hô to: “Nghìn vạn lần không nên bỏ đi a!”

Mua một đống bánh bao nóng hổi, bưng một chén đậu xanh ngon ngọt, ta phi như bay về lại chỗ của Kỳ Lân.

“Từ từ ăn, coi chừng bị phòng.” Ta vui mừng như điên nhìn Kỳ Lân ngồi ăn, một trận đắc ý, Kỳ Lân a, cuối cùng cũng là tìm được ngươi rồi! Lần này, ta tuyệt sẽ không giống trước đây không hiểu quy tắc của thế giới nhân loại, ta sẽ hảo hảo chiếu cố ngươi bảo hộ ngươi!

“Ngươi tên là gì?” Ta hỏi hắn, không biết đời này hắn có gọi là Kỳ Lân hay không.

Hắn lắc đầu, không có tên? “Vậy cha mẹ ngươi đâu? Ngươi chỉ có một mình à?” Khuôn mặt của hắn có chút ảm đảm, cả khuôn mặt vùi vào trong lòng bàn tay, chỉ có thấy tóc tai rối bời lay động.

Mũi của ta có chút xót xót, Kỳ Lân đã gặp phải chuyện gì? Ta thực đáng chết! Vì sao không sớm tìm được hắn!

“Không quan hệ, ngươi tới nhà của ta nha.” Ta dùng thanh âm tha thiết nói, đầu của hắn chậm rãi ngẩng lên, trong mắt còn mang theo hơi nước, có chút mê mang nhìn ta.

“Theo ta đi ha. ” tay của ta xoa xoa gương mặt thon gầy của hắn, có chút yêu thương nhẹ nhàng: “Ta sẽ hảo hảo đối đãi ngươi.”

Hắn gật đầu, “Ngươi tên là gì?” Ta lần thứ hai hỏi, hắn lại lắc đầu, chỉ chỉ vào cổ họng của bản thân, cổ họng khó chịu sao? Không cần quá để ý, có thể do chịu đói quá lâu nên nói không ra lời, về nhà hảo hảo điều dưỡng là được thôi.

“Ngươi không nói lời nào, vậy ta sẽ gọi ngươi là Muộn Du Bình!” Ta mỉm cười nhìn hắn, mang theo chút bông đùa, khuôn mặt thon gầy tái nhợt của hắn hiện ra một mạt đỏ ửng, nhẹ nhàng gật đầu, rốt cuộc đáp ứng rồi.

Ta hài lòng cười ha hả, nhu nhu tóc của hắn, trong tay một mảnh mềm mại lạnh lẽo, “Cái kia, là đùa ngươi thôi, ta họ Trương, tự Vô Tà, dứt khoát để ngươi theo họ ta luôn, ngươi đã kêu ta đặt, ân… gọi là Trương Khởi Linh đi!”

Cái miệng của hắn nhếch lên có vẻ đang cười, gật đầu thật mạnh, ta chìa tay cho hắn: “Như vậy, Trương Khởi Linh đi thôi, chúng ta về nhà!”

—————————————————————————————————

“Lê bá, lê bá, ” ta lôi kéo bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của Trương Khởi Linh đi vào trong sân, lớn tiếng hô.

“Tới tới, ” Lê bá thở không ra hơi chạy tới, thấy Trương Khởi Linh đi đằng sau hắn rõ ràng sửng sốt, “Tiểu thiếu gia, vị này chính là…”

“Hắn gọi Trương Khởi Linh, không có nhà, ngày hôm nay nhà của ta cũng là nhà của hắn, hắn sẽ ở cùng ta!” Ta hưng phấn mà cười không ngừng, “Từ nay về sau hắn là đệ đệ của ta, Lê bá ngươi phải đối xứ thật tốt với hắn nha!”

Lê bá mang theo một chút biểu tình bất đắc dĩ cười rộ lên, “Ai… Tiểu thiếu gia, ngài thật là, vị này…” Lê bá chần chờ một chút, cũng không trách hắn, đột nhiên dẫn về một đứa nhỏ trong như khất cái về nhà, hoàn tùy hứng bảo sau này sẽ là đệ đệ của mình, chuyện này không phải ai cũng thích ứng kịp.

Bất quá, Lê bá vẫn là Lê bá, không hổ là lão quản gia của Trương gia ta, rất nhanh, hắn liền đối với Trương Khởi Linh thân thiết cười giống như đối với ta, “Như vậy, sau này ta gọi ngài là Khởi Linh thiếu gia đi? Xưng hô tiểu thiếu gia không đổi được, mười mấy năm qua đã kêu thành quen, không đổi được!”

Trương Khởi Linh nắm tay của ta, trướng đỏ mặt, nhẹ nhàng gật đầu.

“Na, Khởi Linh đi, chúng ta đi trước tắm ha, nhìn ngươi thật rất bẩn!” Ta rất hài lòng lôi kéo hắn bào hướng buồng trong, một bên hô to: “Lê bá, chuẩn bị nước liền giao cho ngươi!”

Thanh âm của Lê bá mang theo tiếu ý: “Yên tâm đi, tiểu thiếu gia, Khởi Linh thiếu gia!”

Ta bắt buộc Khởi Linh phải tắm tới hai lần, tẩy tới khi cả người của hắn trắng nõn, thơm ngào ngạt.

Vừa mới sáng ta đã tỉnh giấc, mở mắt ra thì thấy Trương Khởi Linh đang nằm bên cạnh, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, cực kỳ giống quả táo hồng.

Ta lặng lẽ đứng dậy, đẩy ra song cửa, một cổ hàn khí kéo tới, ngoài cửa trắng xoá một mảnh, nguyên lai tuyết rơi suốt một đêm, hiện tại cũng còn có vài hoa tuyết chậm rãi rơi rơi, thật may mắn ngày hôm qua đúng lúc thấy được kỳ lân, nếu không, Kỳ Lân hắn…

Không nên nghĩ thêm nữa, đóng cửa cẩn thận, xoa xoa hai tay đông cứng trở lại ổ chăn, bị một cổ tình cảm ấm áp vây quanh, nhìn gương mặt khi ngủ của Khởi Linh, ta nhếch môi, không tiếng động nở nụ cười, sau đó thoả mãn nhắm mắt lại lần thứ hai ngủ.

“Tiểu thiếu gia, ” ăn xong bữa trưa, Lê bá đem ta kéo đến một bên, sắc mặt có chút trầm trọng, “Ta đi hỏi thăm qua, Khởi Linh thiếu gia hắn… Nhà hắn nửa năm trước gặp hỏa hạn, thân nhân đều táng thân trong biển lửa, bởi vì hắn chơi đùa bên ngoài, cho nên tránh được kiếp nạn này, thế nhưng từ đó hắn cũng không nói được nữa, nhà hắn không còn ai thân thích để nương tựa, hắn lưu lạc bên ngoài, đôi khi cũng có người qua đường hay láng giềng tiếp tế cho hắn… Ai…”

Ta gật đầu, ngực đau xót, thấp giọng nói: “Ta đã biết, Lê bá…”

Xoay người đi tìm Khời Linh, thấy hắn lăng lăng nhìn ta, ta tươi cười nói, “Khởi Linh đi, đi, chúng ta đi đắp người tuyết!” Hắn gật đầu, trên mặt nở một nụ cười nhẹ.

Ta cùng hắn đắp một hồi được một đôi người tuyết, một lớn một nhỏ, ta chỉ vào người tuyết lớn hơn bảo: “Cái này là ta, nhỏ hơn là Khời Linh.” Khởi Linh dùng sức gật đầu.

“Tiểu thiếu gia, Khởi Linh thiếu gia, đến giờ cơm rồi!” Lê bá tại trên hành lang hô.

“Đã biết, Khởi Linh đi, đi, chúng ta đi ăn.” Ta nắm tay của hắn, hướng về phía hành lang.

Bậc thang bị tuyết phủ lên có chút trơn, lúc leo lên bậc thang thì Khởi Linh đi trước ta, lúc này hắn trượt chân, thân thể liền thẳng tắp ngã về phía sau, ta một tay vững vàng ôm lấy hắn, thuận thế ôm hắn đi hết cầu thang mới buông ra.

Khởi Linh hé ra gương mặt nhỏ nhắn nhiễm một tầng màu đỏ về phía ta, ta cười vươn tay xoa xoa đầu hắn, nói: “Đi thôi!”

Dùng xong cơm tối, Khởi Linh đã ngáp ngắn ngáp dài, ta mang hắn súc miệng, sau đó hắn ở bên cạnh ta say sưa ngủ, sờ sờ gương mặt ngủ say của hắn, nghĩ thầm: Khởi Linh, lần này, nhất định phải hạnh phúc nga! Kéo nhẹ cổ của hắn để mặt ta sát với mặt hắn, rất nhanh, ta cũng ngủ mất.

( Vì sao có đoạn này? Bởi vì JQ là phải bồi dưỡng từ nhỏ
… Cút! )

——————————————————————————

Đầu mùa xuân, hoa đào nở cạnh giả sơn đặc biệt kiều diễm, ta nhìn cành đào rũ trên đỉnh giả sơn khoe sắc hồng, nhịn không được muốn hái xuống. Vì vậy quay đầu đối Khởi Linh nói: “Ngươi ở chỗ này chờ ta, ta muốn hái hoa kia.”

Khởi Linh đưa tay ngăn cản ta, một tay chỉ chỉ chỉ vào ngực mình, ý tứ là để hắn đi cho, ta cười đẩy hắn ra: “Ta thế nhưng ca ca nga, hơn nữa là do bản thân ta muốn, đương nhiên phải là ta đi hái, ngươi đứng phía dưới chờ là được rồi.”

Dùng hết sức bò lên trên giả sơn, mắt thấy cành hoa kia đã ngay trước mắt, chân lại trợt một cái, nguy rồi, ta chỉ tới kịp nghĩ vậy hai chữ, thân thể lập tức liền có cảm giác bay bay.

Bản thân nhắm chặt hai mắt chuẩn bị cho một cú té đau, không nghĩ tới lại tiến vào ôm ấp mềm mại của một người, trợn mắt nhìn, nguyên lai là Khởi Linh.

Đứng lên, vỗ vỗ ngực bình tĩnh lại, nói: “Cảm tạ ngươi, Khởi Linh, thật làm ta sợ muốn chết!”

Đang khi nói chuyện thì cảm thấy một cỗ đau đớn ở trên mặt truyền đến, không khỏi sờ soạng một chút chỗ bị thương kia, thấy trên ngón tay có chút vết máu, là lúc nào bị trầy nhỉ? Thế nào không có cảm giác được?

Khởi Linh đứng bên cạnh nhìn thấy hành động của ta, liền nghiêng mặt qua, lập tức nơi bị thương kia bị một mảnh ấm áp ướt ướt bao phủ, còn có chút ngứa.

“Ngươi là tiểu cẩu sao? Thế nào lại liếm người!” Có chút kỳ quái, lại có ta có chút xấu hổ, muốn đẩy hắn ra, lại bị cánh tay hắn quàng ra sau lưng ôm chặt lấy.

Đây là cái tình trạng gì vậy? Ta đang mơ hả, cái ôm của hắn rất ấm áp, trên người mơ hồ tản mát ra khí tức khiến người khác an tâm.

Không có liếm mặt của ta hắn, cánh tay hắn lại thu càng chặt, khiến ta có chút khó thở, hai tay cố sức đẩy, Khởi Linh buông cánh tay đang vòng quanh lưng ta, gương mặt có chút hồng lắc lắc đầu, mỉm cười đưa tay xoa đầu ta.

Di? Hắn xoa đầu ta, còn dùng cái loại biểu tình này, thật giống như… Ta nghiêng đầu nhìn con mắt ngập tràn ý cười của hắn, cảm giác này, thật giống như người lớn đang sủng nịch tiểu hài từ!

Lẽ nào hắn coi ta là một tiểu hài từ? Cái gì vậy, rõ ràng ngươi nhỏ tuổi hơn ta! Không phục liền đi bên cạnh Khởi Linh, còn không có dùng tay đo thử, chỉ cần nhìn thôi cũng thấy, Khởi Linh lại cao hơn ta nửa cái đầu!

Người này, từ lúc nào đã cao hơn ta? Lại nói tiếp, ta vẫn không có chú ý tới, vẫn đều nghĩ hắn như thiếu niên nhỏ con năm đó, hắn, đến tột cùng là từ lúc nào bắt đầu lớn hơn ta!

Thật lâu không có tỉ mỉ quan sát hắn, cái mũi anh tuấn, bạc thần ôn nhuận, làn da trắng có chút tái, còn có dáng người cao ngất, ta trong miệng sách một tiếng, cho dù ta là một nam nhân cũng nhìn ra được hắn rất dễ nhìn!

Không nghĩ tới năm đó thiếu niên lưu lạc nơi đường phố kia lớn lên lại có bộ dạng tuấn tú như vậy, công lao Trương Vô Tà ta không thể không có nha! Đắc ý đối với chính mình gật đầu, bất quá, cũng là bởi vì hắn là Kỳ Lân, hình dạng của Kỳ Lân trước giờ cũng không có biến đổi, một đời lại một đời, hắn đều là dung mạo như vậy!

“Khởi Linh, ngươi năm nay mấy tuổi nào?” Ta hỏi, Khởi Linh đưa tay ra hai con số một số mười một số bảy.

Ta vuốt cằm, nguyên lai Khởi Linh chỉ nhỏ hơn ta ba tuổi, thật đúng là không nhận ra được a, đại khái là bởi vì thời gian hắn lưu lạc bên ngoài thiếu dinh dường tạo thành a!

Khi đó hắn gầy teo nho nhỏ, ta còn tưởng rằng hắn chỉ có sáu, bảy tuổi ni! Hắn ở cùng ta, chỉ chớp mắt đã qua bảy năm, ta hai mươi tuổi, hắn cũng mười bảy tuổi rồi.

Tuổi này, đã có thể cưới vợ rồi… Ân? Cái gì? Ta cả kinh, cưới vợ? Lập tức trong lòng có một cổ chua xót, khó chịu khiến ta nhíu mày.

Dù sao Khởi Linh cũng là một nam nhân, cưới vợ sinh con đối với hắn là chuyện rất bình thường, chết tiệt! Trước đây ta thế nào đều không nghĩ tới quá! Chỉ là, tại sao trong lòng lại không muốn?

Suy nghĩ nửa ngày, đem ý kiến này nói cho Lê bá, Lê bá gật đầu, “Tiểu thiếu gia, yên tâm đi, việc này cứ giao cho lão Lê là được, bất quá…” Lê bá nhìn ta cười, “Trước khi lo cho Khởi Linh thiếu gia, tiểu thiếu gia ngài năm nay cũng đã hai mươi, có đúng hay không cũng nên lo lắng chung thân đại sự cho mình? Lão Lê ta nhất định cũng sẽ vì tiểu thiếu gia hảo hảo lưu ý!”

Ta lập tức đỏ mặt, cho tới nay trong đầu đều chỉ có thân ảnh của Khởi Linh, đâu có nghĩ tới ai khác, cưới vợ sao? Trước mắt hiện ra khuôn mặt tươi cười của Khởi Linh, trong lòng hoảng hốt, vì vậy chỉ gật đầu cho có lệ sau đó chạy đi.

————————————————————————————

Phụ mẫu ta chết sớm, lưu lại hơn mười mẫu ruộng đồng, chỉ cần thu tô là cũng đủ sống qua ngày, trong nhà tất cả đều do Lê bá lo liệu, Lê bá hơn mười tuổi đã vào làm cho nhà ta, hai mươi tuổi trở thành quản gia, vẫn tận tâm tận lực, vì vậy trước lúc lâm chung phụ mẫu vô cùng yên tâm mà giao ta cho hắn.

Rất nhanh, Lê bá mang tới những bức họa của các cô nương của vài nhà, ta nhìn một chút, cũng không phải là không xinh đẹp, chỉ là vừa nghĩ đến Khởi Linh sẽ lấy một trong những người này, tâm ta liền chùng xuống, thôi thì cứ để Khởi Linh chọn đi.

Gọi tới Khởi Linh, Lê bá giới thiệu vài bức họa, chẳng vì sao, Khởi Linh thay đổi sắc mặt, phảng phất có chút mất hứng.
“Ngươi nghĩ các nàng rất khó coi sao? Ta đây nhượng Lê bá lưu tâm một chút…” Ta cười gượng, trong lòng chua xót, nguyên lai cho dù ta và Khởi Linh cùng là nhân loại, ta cũng không có thể vĩnh viễn cùng hắn cùng một chỗ!

Khởi Linh lắc đầu, nhìn ta hồi lâu, xoay người li khai, ta không biết phải nói gì, chỉ biết mở mắt trừng trừng nhìn hắn đi ra ngoài cửa.

“Lê bá, ngươi nói, Khởi Linh thích cô nương như thế nào a? Ngày đó các bực họa của ngươi hắn một người cũng không thấy thuận mắt!”

“Na tiểu thiếu gia ngươi ni? Có hay không nhìn trúng cô nương nào?” Lê bá hỏi ta.

Chợt thấy một trận nản lòng thoái chí, ta lắc đầu nói: “Đừng lo cho ta, trước tiên tìm một người cho Khởi Linh đã.”

Trở lại phòng của mình, chỉ cảm thấy toàn thân mềm mại vô lực, ngã lên giường, chẳng qua bao lâu, cảm thấy bị bản thân bị ai chăm chú nhìn, ta tỉnh lại, thấy Khởi Linh đang ngồi ở đầu giường nhìn ta, trong mắt tất cả đều là u buồn.

“Khởi Linh, làm sao vậy?” Ta ngồi dậy, như cũ nghĩ vô lực, liền thuận thế đem cằm gác tại hõm vai hắn.

“Tà… Không… Không nên…” Thanh âm khàn đến cực điểm phát ra từ trong họng hắn, như là mỗi một chữ đều phải dùng hết khí lực.

Hắn dĩ nhiên nói lại được! Khởi Linh từ hồi ở với ta đều không có nói một lời!

Ta kinh hỉ nhìn hắn: “Khởi Linh, ngươi rốt cục có thể nói!” Khởi Linh trên mặt vẫn không có nụ cười nào, vẫn là vẻ mặt nồng đậm u buồn.

Một tay kéo ta vào trong lòng chăm chú ôm, Khởi Linh dùng thanh âm khàn khàn nói: “Không… muốn… ly khai… Ta…không…muốn…ly khai… ngươi…”

4 thoughts on “Thất thế-Đệ tam chương (Thượng)

Còm vài dòng nhé...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s